bao hiem xa hoi dien tu

14911:keane-bat-khoc-sau-quyet-dinh-doan-tinh-voi-ferguson

Keane bật khóc sau quyết định đoạn tình với Ferguson

PDF.InEmail

Cựu danh thủ của Man Utd nhớ về cuộc cãi vã và những giằng xé nội tâm trong những giờ phút cuối cùng, trước khi chia tay sân Old Trafford. Đây là phần hai của chương IV trong cuốn tự truyện Hiệp Hai.

Và tôi nhớ Carlos Queiroz nói: “Cái gì - cậu nói đi đâu thế?”

Tôi đáp: “Ông đã đổi vị trí các cầu thủ phải không? Thỉnh thoảng ông phải làm buổi tập rối tung lên phải không? Đó là tất cả những điều tôi muốn nói. Và các cầu thủ cũng thế, đây không phải chuyện cá nhân”.

Tôi nói câu đó mà không có chút căn cứ nào, vẫn không.

Nhưng rồi Ferguson lên tiếng: “Đủ rồi. Ta chịu đựng chuyện này đủ rồi”.

Và tôi nói: “Thầy cũng thế, bố già. Chúng con cần ở thầy nhiều hơn”.

Và tôi lôi cả chuyện mấy con ngựa của ông ấy ra. Tôi không thể biện minh cho hành động của mình sáng hôm đó, tôi đã quá nóng. HLV muốn chúng tôi tham gia vào một nghiệp đoàn để mua một con ngựa cùng ông ấy. Chuyện diễn ra vài năm trước. Ông ấy đưa chúng tôi đến vài trại ngựa nằm trên đường đến Catterick, tôi nhớ thế. Chúng tôi tất cả cũng bỏ tiền vào nghiệp đoàn đó. Chúng tôi thường kiếm được một khoản tiền nhỏ nhờ xuất hiện trên kênh MUTV và các hoạt động truyền thông, như tôi đã kể, chúng tôi góp tiền này để làm quỹ. Tiền mừng Giáng sinh, đi chơi, xem đua ngựa đều lấy từ quỹ này. Số tiền ít thôi nhưng khi góp lại thì cũng khá lớn. Nhưng tiền bỏ vào nghiệp đoàn ngựa thì riêng biệt. Nó khiến tôi cảm thấy phiền vì tất cả mọi người phải đặt tiền vào đó nhưng chỉ 1/16 mỗi người. Do đó, chúng tôi chẳng quan tâm đến cái nghiệp đoàn ấy.

Tôi nói với bố già: “Thầy muốn chúng con tham gia vào cái nghiệp đoàn cách đây mấy năm. Và chúng con chỉ ăn thua với tỉ lệ 1/16. Tất cả những điều ấy là để làm gì?”

Khi tôi phun hết mọi thứ ra như thế, nghĩa là tôi đang cố giải thoát mình, tôi đứng đó, như một người khác hẳn. Nó như thể tôi được nhẹ nhõm, một sự tự do. Hậu quả là thứ cuối cùng tôi nghĩ đến. Tôi lúc ấy không phải là một cầu thủ của Manchester United hay một cầu thủ chuyên nghiệp. Tôi trở về với bản năng của một con người, chiến đấu vì quyền lợi của mình. Không một ai cắt lời tôi hay cố làm mọi thứ bớt nóng. Có lẽ do họ thấy những gì tôi đã làm với Edwin. Họ im lặng và bị sốc, tôi nghĩ thế. Họ cảm thấy họ không nên vào căn phòng này, như thể chúng tôi là những người hàng xóm đang cãi nhau và họ nhìn với qua bức tường để thấy chúng tôi, “Mấy gã hàng xóm lại thế rồi”. Thật không may cho họ vì không có bức tường nào ở đây.

Tôi nói với Ferguson: “Chúng ta cần cố hơn nữa thầy ạ. Chúng ta đang bị tụt lại phía sau các đội khác”.

Và ông ấy đáp: “Ta đã nghe đủ rồi”, rồi quát lên: “Câm miệng”, hoặc thứ gì đại loại thế.

Tôi đáp: “Tốt thôi, buổi họp này dù sao cũng quá đủ với con rồi. Con biến đây, biến xuống sân tập đây”.

anh-1-5957-1414915220.jpg

Ferguson và Keane đều có cá tính đặc biệt nên không bao giờ nhún nhường. Ảnh: Color.

Và tôi rời văn phòng. Tôi đi xuống cầu thang. Quay người lại, tôi thấy Mikael Silvestre đi ra, nhưng cậu ta không đi theo tôi. Sau này, Ole kể lại là sau khi tôi rời khỏi phòng, Ferguson đã nói: “Các cậu nghĩ gì về thái độ đó?”. Theo lời Ole, Rio đồng ý với tôi, rằng cả đội đã chơi quá tệ ở trận gặp Middlesbrough. Ole và Paul Scholes nói họ sẽ rời khỏi đó vì họ không muốn nói gì về tôi khi tôi vắng mặt. Tôi yêu điều đó, họ cho thấy rằng họ sẽ không phản bội tôi. Khi Ole rời đi, Ferguson nói với cậu ấy: “Đừng đi theo hắn” - một câu chắc nịch.

Theo lời Ole, sáng hôm sau, Carlos đã gọi cậu ấy lên phòng và bảo hãy đi xin lỗi HLV vì tự ý rời văn phòng hoặc là cậu ấy sẽ bị cắt hợp đồng.

Tôi ra ngoài tập luyện và cuối cùng thì các cầu thủ còn lại cũng xuống sân tập.

Nó như kiểu Saipan phiên bản thứ hai. Một cuộc tranh cãi nảy lửa, không có gì là bất ngờ trong thể thao, những điều ẩn chứa bên trong một cuộc trò chuyện riêng tư, những thứ vượt ngoài tầm kiểm soát. Mọi thứ sẽ không thể quay lại.

Tôi bắt đầu cảm thấy như xác chết biết đi.

Tôi tiếp tục tập luyện trong vài ngày. Cả HLV và Carlos đều không nói gì với tôi. Tôi sẽ đá một trận đấu ở đội dự bị với West Brom trên sân nhà, một phần trong chương trình hồi phục sau chấn thương, và tôi đang chuẩn bị cho nó.

Trong lúc đó, CLB gửi tôi một lá thư và nói tôi sẽ bị phạt 5.000 bảng vì cuộc phỏng vấn với MUTV.

Tôi đã kháng án. Tôi nói với luật sư của tôi, Michael Kennedy gửi lại cho họ một lá thư. Tôi từng bị phạt và chưa bao giờ kháng án. Chỉ là lần này, tôi cảm thấy án phạt không đúng. Tôi nghĩ điều đó đã khiến HLV bực mình. Tôi tin rằng ông ấy đã nghĩ là tôi sẽ nói những lời kiểu như: “Được rồi, tôi sẽ giữ 5.000 bảng của tôi và chúng ta sẽ chơi tiếp”.

Danh sách cầu thủ cho trận gặp West Brom được công bố nhưng tên tôi không có trong đó. Tôi đã nói chuyện với Rob Swire - bác sĩ trị liệu các chấn thương đầu và tôi hỏi ông ấy: “Tại sao tôi không có tên trong danh sách của đội dự bị?”.

“Ồ, HLV không muốn anh thi đấu”.

Và tôi đáp: “Được thôi”.

Tôi đi lên văn phòng của Ferguson và đập mạnh vào cửa. Ông ấy nói: “Vào đi”.

Tình yêu lớn nhất của tôi là được thi đấu và HLV biết rõ điều đó. Không cho tôi đá trong trận đấu của đội dự bị có nghĩa là ông ấy đang ngăn chặn quá trình hồi phục của tôi. Không khí trong phòng lúc đó rất ngột ngạt.

Tôi nói: “Con đã được lên lịch để đá với đội dự bị. Tiến trình hồi phục của con, thầy biết mà”.

Và ông ấy đáp: “Cậu nên nói với Michael Kennedy thì tốt hơn”.

Dave O’Leary là người đã giúp tôi làm việc với Michael Kennedy, năm 1993, khi tôi chuyển sang United. Michael giúp tôi ký hợp đồng đầu tiên với United và sau đó là tất cả các thỏa thuận khác của tôi, trong và ngoài bóng đá. Anh ấy làm điều đó trong suốt hơn 15 năm.

“Ồ…”, tôi đáp, “Được thôi”.

Tôi đi xuống, chui vào xe và gọi Michael.

Và anh ấy đáp: “Vâng, họ mới gọi cho tôi và bảo tôi sang đó vào thứ sáu”.

Tôi nói: “Họ đang cố đẩy tôi đi”.

“Nhưng…”.

“Họ đang cố trừng phạt tôi”.

“Ờ, nhưng đó không phải lý do để anh ra đi”

“Dù sao thì, hãy xem chuyện gì xảy ra”.

Tôi gặp Michael ở sân bay Manchester vào sáng thứ sáu, ngày 18/11.

Anh ấy hỏi: “Tất cả những chuyện này là sao, Roy?”.

Tôi chỉ biết là họ sẽ nói với tôi đã đến lúc tôi phải ra đi. Tôi đã sẵn sàng, nhưng chưa chuẩn bị gì cả.

anh-2-5053-1414915220.jpg

Keane phải ra đi theo một cách không đáng có sau 12 năm rưỡi cống hiến cho Man Utd.

Chúng tôi lái xe về sân tập để chuẩn bị họp, lúc đó khoảng 9h. Ferguson ở đó, trong văn phòng. David Gill, Giám đốc điều hành cũng ở đó. Tôi không nghĩ là ông ấy sẽ đến.

Tôi nói: “Rồi, có chuyện gì đây?”.

Và Ferguson nói: “Nhìn này Roy, ta nghĩ chúng ta đã đến hồi kết”.

Đơn giản như thế.

Và Michael nói: “Hả? Cái gì vậy? Tôi nghĩ nó chỉ là chuyện phạt tiền thôi mà?”.

Michael là một người hòa giải rất tốt, một chuyên gia thương lượng. Đó là sở trưởng của Michael. Anh ấy từng đàm phán với các đội bóng hàng đầu ở Italy, với Real Madrid. Anh ấy có cả núi kinh nghiệm. Nếu tôi làm thứ gì đó thật tệ, tôi có thể bị phạt hai tuần lương, thậm chí bị sa thải. Khoản tiền 5.000 bảng, so với những điều đó, chẳng là gì. Thế nên, từ 5.000 bảng đến câu nói vừa rồi của Ferguson, nó khiến Michael suýt té khỏi ghế.

Nhưng rồi tôi trả lời Ferguson: “Được thôi. Ok, ok, con đồng ý với thầy”.

Rồi David Gill nói: “Trong lúc ở đây, chúng tôi đã soạn ra một thông báo”.

Họ đã chuẩn bị nó. Nó như một quả lựu đạn nhỏ nữa ném vào tôi. Chưa đến một hoặc hai tiếng sau, sau khi kết thúc quá trình đàm phán thôi việc, thông báo được hoàn thành.

Thông thường, tôi đoán là một cầu thủ ở vị trí như tôi sẽ được hỏi ý kiến, “được, tôi đi, nhưng các ông sẽ trả tôi bao nhiêu?”. Tôi sẽ chiến đấu vì món lợi về tiền bạc của mình. Nhưng đó không phải là điều đầu tiên tôi nghĩ đến. Tôi có thể dễ dàng nói với Michael: “Nếu Manchester United muốn tôi đi, họ phải trả tiền cho việc khốn nạn đó”. Uy tín của tôi bị tổn hại, nó bị bóp vụn. Nhưng tôi đã chẳng nghĩ gì về uy tín của mình hoặc các vấn đề liên quan đến PR. Tôi chỉ nghĩ: “Được rồi, ông ấy đúng, mọi thứ qua rồi”.

David Gill đưa cho chúng tôi một bản photo của tờ thông báo, Michael chồm người qua và lấy nó. Khi cả hai chúng tôi đang đọc, David Gill nói: “Nhân tiện, Roy, anh đang bị chấn thương”.

Và tôi đáp: “David, tôi bị gãy chân. Chân tôi bị gãy khi thi đấu cho Manchester United”.

Theo tôi, suy nghĩ của họ lúc đó là: “Hãy cố tống cổ hắn sớm nhất có thể. Đừng để chuyện này kéo dài đến tuần sau”. Đây là Manchester United, một trong những công ty truyền thông lớn nhất thế giới. Họ đặt cược tất cả vào hình ảnh bên ngoài. Và tôi đang đọc tới đoạn: “Chúng tôi cám ơn Roy vì quãng thời gian 11 năm rưỡi ở CLB”.

Nhưng tôi đã ở đây 12 năm rưỡi cơ mà. Nhưng rồi tôi nghĩ: “Thôi, dù sao thì trò chơi đã kết thúc. Chẳng có vấn đề gì nữa. Nhưng khốn kiếp, ít nhất cũng phải viết đúng chứ”.

Tôi nói: “Cả hai vị đã ngồi đó 11 năm rưỡi rồi phải không?”.

Hai người bọn họ nhìn nhau ngơ ngác.

Và tôi nói: “Tôi đã ở đây 12 năm rưỡi”.

“Ồ, 12 năm rưỡi à Roy? Ôi, ta không chắc, cậu đến đây vào năm 93 à? Ta không nhớ”.

“Vâng”, tôi đáp. “Năm đầu tiên chúng ta giành cú đúp”.

Và David Gill nói: “Được rồi, để tôi sửa nó”.

Michael nói: “Tôi cần bàn bạc với thân chủ của tôi”.

David Gill nói: “Hai người có muốn năm phút nói chuyện riêng?”.

Và chúng tôi đáp: “Có”.

Rồi hai người họ ra ngoài, để chúng tôi ở lại.

Tôi nói: “Thôi đi Michael, tôi chịu đựng họ đủ rồi...(một câu chửi tục). Chúng tôi đã mất đi sự tôn trọng lẫn nhau”.

Nhưng Michael nói: “Cái gì cơ? Anh đang nói gì thế? Tôi không tin được? Bản hợp đồng rồi gia đình anh…”

Anh ấy đã khá xúc động, anh ấy buồn. Có thể do tôi là thân chủ của anh ấy, nên anh ấy nghĩ: “Nó không đúng, không công bằng”.

Họ quay trở lại, và David Gill hỏi: “Xong chưa?”.

Tôi nói: “Vâng, vâng, vâng, tôi nghĩ ông đã đúng. Chuyện giữa chúng ta đã kết thúc, nhưng tôi có vài thắc mắc về vị trí của mình trong hợp đồng. Liệu tôi có thể chuyển thẳng sang một CLB khác?”.

Đó là lý do tại sao tôi nói tôi đã sẵn sàng nhưng chưa chuẩn bị. Đó là điều tệ nhất tôi đã làm, hoặc không làm. Tôi đã biết trước vài ngày là họ sẽ cố đẩy tôi ra đường. Tôi có lẽ nên gọi cho PFA - Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp và xin tư vấn pháp lý. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi bị cắt hợp đồng. Đó là kỳ chuyển nhượng vào tháng 1 năm sau. Lúc ấy đang là tháng 9. Liệu tôi có thể ký hợp đồng với đội bóng khác ngay lúc này? Ngoài kỳ chuyển nhượng? Và nếu được, liệu tôi có thể ra sân thi đấu ngay? Với tất cả những kinh nghiêm của mình, những lời khuyên dành cho người khác, tôi đã không chú ý đến bản thân.

Tôi nói với Ferguson: “Liệu con có thể đá cho đội khác?”.

Ông ấy đáp: “Ừ, có thể. Vì chúng ta đã huỷ hợp đồng của cậu”.

anh-3-3320-1414915220.jpg

Mối quan hệ giữa Keane và Ferguson không bao giờ còn có thể bình thường. 

Văn phòng của thư ký nằm ngay hành lang phía trên, và trong một giây, tôi chợt nghĩ: “Trước khi hai bên bắt tay hay làm bất cứ thứ gì, trước khi mình đi hoặc mọi thứ bùng nổ, mình nên đi tìm một chút quyền lợi theo hợp đồng”.

Nhưng nó đã đi quá xa. Trong sâu thẳm, tôi không muốn bận tâm thêm tí nào nữa.

Nên tôi nghĩ: “Được rồi, mình sẽ tự lo được”.

Tôi biết sẽ có nhiều CLB đến với tôi khi tin tức được công bố.

Tôi nói: “Được rồi, tôi nghĩ mọi thứ đã chấm hết”.

Michael không thể tin vào những gì tôi vừa nói.

Tôi chỉ nghĩ: “Mẹ kiếp, chấm hết”. Tôi đứng dậy và nói: “Được rồi, tôi biến đây”.

Tôi để Michael lại với đống hỗn tạp đó. Tôi đến đó khoảng 9h và lúc tôi ra xe là khoảng 10h kém 15. Có thể đó là cách xử lý của tôi, làm mọi thứ nhanh nhất có thể. Đó có phải là cách xử sự ấu trĩ? Đó có phải là cách xử lý theo kiểu: “Tốt hơn hết là tao nên biến khỏi đây trước khi giết ai đó?”. Tôi không biết. Tôi không muốn thấy mặt các đồng đội. Tất cả bọn nó đã đến sân lúc đó. Tôi không muốn nói tạm biệt.

Thế nên, chín chắn hoặc thiếu chín chắn, dù sao thì cũng là cách xử lý của tôi.

Tôi chui vào xe và đi ra khỏi sân tập. Ngay khi ra ngoài, tôi đã bật khóc trong vài phút. Tôi nghĩ: “Thôi, qua rồi”.

Tôi lái xe về nhà.

Tôi vẫn tiếp tục suy nghĩ. “Chúng ta có thể xử lý theo cách khác mà phải không?”. Những thứ vớ vẩn này hoàn toàn có thể kết thúc theo cách khác. Không chỉ bởi tôi, và cả HLV và đội bóng. Một bức tranh được vẽ ra, và tôi là kẻ cứng đầu. Nếu nhìn từ bên ngoài vào, bạn sẽ nói: “Ôi, lúc trước là Saipan và giờ là United. Anh ta là một kẻ cứng đầu”.

Tôi đã nghĩ về gia đình ở Ireland. Tôi biết Cork sẽ như thế nào. Tin tức sẽ bủa đi khắp nơi. Chỉ trong 10 phút. Gia đình của tôi ở Ireland là CĐV ruột của United, tôi biết nó sẽ tác động mạnh đến họ. Bạn có thể nghĩ là họ đã chịu đựng điều tương tự sau vụ Saipan. Bố mẹ tôi, họ như bị tra tấn. Sự dòm ngó của truyền thông. Bên ngoài nhà tôi và bên ngoài nhà bố mẹ tôi. Mọi người sẽ nói: “Ồ, hắn ta lại bị đuổi đi lần nữa”. Tôi nhớ là tôi đã suy nghĩ nhiều trên đường về nhà. “À, đây là xe của CLB, mình phải đem trả nó”.

Đó là một chiếc Audi A8 và tôi thực sự thích nó. Tôi đã thốt lên: “Khốn kiếp, giờ còn phải đem chiếc xe này đi trả nữa”.

Nếu tôi biết trước hậu quả, nếu tôi biết tôi không thể chơi cho CLB khác cho đến tháng 1, tôi sẽ ngồi lại. Tôi đã hỏi HLV liệu tôi có thể chơi cho đội bóng khác, đó là người mà tôi đã phục vụ trong 12 năm rưỡi. Tôi nghĩ ông ấy hoàn toàn hiểu rõ vấn đề này và tôi nghĩ ông ấy biết rằng ông ấy đang đẩy tôi vào bi kịch gì. Hoặc là ông ấy có thể nói: “Roy, ta không chắc. Cậu nên điện cho PFA trước khi rời đi”. Nhưng ông ta đã nói: “Được, được, vì chúng tôi hủy hợp đồng của cậu mà”.   

Khi tôi về đến nhà, tôi gọi cho PFA, họ nói họ sẽ xem qua tình hình và báo cho tôi sau kỳ nghỉ cuối tuần. Nó khiến tôi lo lắng, đầu tôi quay mòng mòng.

“Khốn kiếp, Roy”, tôi nghĩ. “Lại là một quyết định khéo léo”, bỏ ra về khi tình hình của bản thân chưa được làm rõ. Tôi không nghĩ là sẽ thay đổi quyết định, tôi nghĩ dù sao thì mọi chuyện cũng kết thúc như thế.

Tôi nên nói: “Em sẽ tập luyện và Michael sẽ thương lượng. Chúng ta xem nó đi về đâu. Và cùng lúc đó, em sẽ gọi cho PFA”.

Hành xử như thế sẽ chuyên nghiệp hơn. Tôi sẽ không bị khó xử. Tôi đã hoàn thành các bài tập. Nhưng tôi cũng nghĩ: “HLV hiểu mình”. Ông ấy có thể nói với David Gill: “Cho anh ta xem thông báo” và chọc tôi tức điên. Ông ấy hiểu tính cách của tôi cũng như những người khác.

Vài tiếng sau, khi tôi về nhà, Michael gọi: “Xem này, Roy. Chúng ta gặp trục trặc rồi. Họ tìm ra vài vấn đề về dòng tiền trong hợp đồng”.

Theo Vnexpress

{fcomment}

Tin liên quan:
Tin mới hơn:

máy sàng rung

Chụp cộng hưởng từ

Bia hơi Hà Nội

lan-ho-diep

Xe điện

đồ thờ bằng đồng

Văn phòng điện tử

hóa đơn điện tử

Hoa don dien tu Einvoice